mét như tro của Pettigrew, và cái cách mà mắt hắn cứ tiếp tục lấm lét ngó về phía cửa sổ và cửa cái. Hermione rụt rè nói: 
-- Thưa giáo sư Lupin, con... con xin phép nói, được không ạ? 
Giáo sư Lupin nhã nhặn bảo: 
-- Đương nhiên được chứ, Hermione. 
-- Dạ... Scrabbers... ý con nói là người... người đàn ông này... ổng đã từng ngủ chung trong một phòng ngủ với Harry trong suốt ba năm trời. Nếu ổng là thủ hạ của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, thì tại sao từ trước tới giờ ổng không hề tìm cách ám hại Harry? 
Pettigrew ré lên the thé, giơ bàn tay cụt một ngón chỉ vào Hermione: 
-- Đó! Cám ơn cô! Anh thấy chưa, anh Remus? Tôi chưa từng hại đến một sợi tóc trên đầu của Harry! Tại sao tôi phải làm vậy chứ? 
Black nói: 
-- Tao sẽ nói cho mày biết tại sao. Tại vì mày không đời nào làm bất cứ điều gì cho bất cứ ai trừ khi mày có thể nhìn thấy điều đó có lợi cho mày. Voldemort đã phải tuyệt tích giang hồ mười hai năm, thiên hạ đồn rằng hắn dở sống dở chết. Mày đâu có dại gì mà dính líu vô một vụ sát nhân ngay trước mũi của cụ Dumbledore chỉ để phục vụ tàn tích của một phù thủy đã mất hết quyền lực, đúng không? Mày chỉ muốn trở về thần phục hắn khi mà mày biết chắc chắn hắn đã lại là đại ca trong chốn giang hồ, đúng không? Tại sao mày phải chui vào một gia đình phù thủy để ẩn thân? Để mà nghe ngóng tin tức, đúng không, Peter? Để trong trường hợp ông chủ cũ của mày thu phục lại đủ quyền lực, thì mày sẽ an toàn đầu phục... 
Pettigrew há miệng ra rồi ngậm miệng lại nhiều lần. Hình như hắn đã mất khả năng nói rồi. 
Hermione lại rụt rè nói: 
-- Ơ... ông Black... chú Sirius... 
Black nhảy lên khi được xưng hô như vậy và cứ đứng nhìn Hermione chằm chằm như thể được xưng hô lịch sự là điều y đã quên mất từ lâu lắm rồi. 
-- Nếu ông không phiền thì cháu xin hỏi, ông làm thế nào mà... mà vượt thoát được nhà tù Azkaban nếu ông không dùng đến Ma Thuật Hắc ám? 
Pettigrew gật đầu lia lại về phía Hermione nói: 
-- Đúng đó! Cám ơn! Đó chính là điều tôi... 
Nhưng thầy Lupin làm cho hắn ngậm miệng lại bằng một cái nhìn. Black hướng về Hermione hơi cau mày một tý, nhưng không phải vì phiền lòng với câu hỏi, mà dường như đang cân nhắc câu trả lời. Rồi Black chậm rãi nói: 
-- Tôi cũng không rõ tôi đã làm cách nào. Tôi nghĩ lý do khiến tôi không mất trí là vì tôi biết mình vô tội. Đó không phải là một ý nghĩ vui vẻ, nên bọn giám ngục Azkaban không thể nào hút nó ra khỏi tôi... Ý nghĩ đó đã giúp tôi tỉnh táo và biết mình là ai... và giúp tôi duy trì được sức mạnh của mình. Vì vậy khi mà... quá sức chịu đựng... thì tôi tự biến mình thành một con chó... ở trong phòng giam. Bọn giám ngục Azkaban không thể nhìn thấy... cháu biết đấy... 
Black nuốt nước miếng, nói tiếp: 
-- Bọn giám ngục Azkaban chỉ lần dò theo hướng con người bằng khả năng phán đoán cảm xúc của con người. Khi tôi là một con chó thì chúng phán đoán cảm xúc của tôi rất kém... kém người hơn, kém phức tạp hơn... nhưng, dĩ nhiên, chúng lại tưởng là tôi đã mất trí như mọi người khác bị giam cầm trong đó, vì vậy chúng không bận tâm nữa. Nhưng tôi yếu lắm, rất yếu, và không có hy vọng gì xua đuổi chúng ra xa khỏi tôi khi mà tôi không có tới một cây đũa phép... Thế rồi tôi nhìn thấy Pettigrew trong tấm hình đó... Tôi nhận ra rằng hắn đang ở trường Hogwarts với Harry... Nếu mà có tín hiệu gì lọt đến tai hắn rằng phe Hắc ám đang củng cố lực lượng... thì rõ ràng hắn đang ở vị trí cực kỳ thuận lợi để hành động. 
Pettigrew đang lắc đầu lia lịa, miệng há hốc không thốt ra lời, chỉ trơ mắt nhìn Black đăm đăm suốt từ nãy đến giờ như thể bị thôi miên. 
--... sẵn sàng tấn công vào đúng lúc mà hắn chắc chắn có đồng minh... để giao nộp người cuối cùng của nhà Potter cho chúng. Nếu hắn giao nộp Harry, thì còn ai dám nói hắn là kẻ phản bội Voldemort? Hắn sẽ được đón nhận về hàng ngũ trong danh dự... Vì vậy, tôi phải làm một điều gì đó. Tôi là người duy nhứt biết là Peter vẫn còn sống... 
Harry nhớ lại điều mà ông Weasley đã nói với bà Weasley: 
-- Những cai ngục nói là hắn cứ nói mớ trong giấc ngủ... luôn luôn là mấy lời giống nhau... "Nó đang ở trường Hogwarts". 
-- Như thể có một ai đó đã thắp lên một ngọn lửa trong đầu tôi mà bọn giám ngục Azkaban không thể nào dập tắt... đó không phải là cảm xúc vui sướng... đó là một ám ảnh... nhưng nó đem lại cho tôi sức mạnh, nó làm đầu óc tôi sáng suốt. Vì vậy, một đêm, khi họ mở cửa để đem thức ăn vào, tôi đã lẻn qua mặt họ như một con chó... Họ hết sức bối rối vì họ gặp khó khăn hơn rất nhiều khi phán đoán tình cảm loài vật... Dưới lốt chó tôi rất ốm, ốm lắm, ốm đến nỗi có thể lách mình qua chấn song nhà tù... Tôi bơi trở về đất liền như một con chó... Tôi đi ngược lên phía bắc và lẻn vào sân trường Hogwarts như một con chó... Từ đó tới nay tôi vẫn sống trong khu rừng Cấm... ngoại trừ một lần tôi đi xem trận đấu Quidditch, dĩ nhiên... cháu bay giỏi như cha cháu ngày xưa vậy, Harry à... 
Black nhìn vào mắt Harry, nó không quay mặt đi. Black ồm ồm nói: 
-- Hãy tin tôi. Tin tôi đi. Tôi không bao giờ phản bội Lily và James. Tôi thà chết chứ không đời nào phản bội họ. 
Và cuối cùng, Harry tin ông ta. Cổ họng nghẹn lại không nói được nên lời, Harry gật đầu. 
-- Đừng! 
Pettigrew đã ngã khuỵu xuống như thể cái gật đầu của Harry là sự tuyên án tử hình đối với hắn. Hắn lết tới trên hai đầu gối, phủ phục xuống đất, hai tay chắp lại trước mặt như nguyện cầu: 
-- Anh Sirius... em đây mà... em là thằng Peter... bạn của anh đây mà... anh không thể... 
Black đá một cái, Pettigrew hoảng sợ lùi lại: 
-- Mày chưa đụng vô áo tao thì cũng đủ vấy bẩn nó rồi. 
Pettigrew đành quay lại thầy Lupin, quằn quại van xin trước mặt ông, giọng hắn chin chít the thé: 
-- Anh Remus! Anh đâu có tin chuyện này hả... Sirius đâu có bao giờ nói với anh về chuyện vợ chồng Potter đổi kế hoạch phải không? 
Thầy Lupin nói: 
-- Anh ấy đã nói nếu không nghĩ tôi là gián điệp. 
Thầy Lupin nói tiếp. Vọng qua trên đầu của Pettigrew bằng một giọng tỉnh khô: 
-- Tôi cho rằng đó là lý do anh đã không nói với tôi, phải không anh Sirius? 
Black nói: 
-- Tha lỗi cho tôi, anh Remus. 
Thầy Lupin xắn tay áo lên nói: 
-- Không có chi, bạn già Chân Nhồi Bông à. Và anh, anh cũng tha thứ cho tôi vì đã từng nghi ngờ anh là gián điệp chứ? 
Bóng ma của nụ cười thoáng qua gương mặt hốc hác của Black: 
-- Dĩ nhiên. 
Black cũng bắt đầu xắn tay áo lên. 
-- Chúng ta cùng giết hắn chứ? 
Thầy Lupin dứt khoát: 
-- Vâng, tôi nghĩ vậy. 
Pettigrew há hốc miệng chết trân. Rồi hắn cuống cuồng bò tới chỗ Ron: 
-- Ron ơi... chúng ta đã từng là bạn tốt của nhau... tôi là một con vật cưng hiền lành của cậu mà. Cậu đừng để cho họ giết tôi, Ron ơi, cậu... cậu bênh tôi đi cậu! 
Nhưng Ron trố mắt nhìn Pettigrew với nỗi khiếp sợ tận cùng. Nó nói: 
-- Vậy mà tôi từng để cho ông ngủ trên giường của tôi! 
Pettigrew bò về phía Ron: 
-- Cậu bé tử tế ơi... cậu chủ tử tế ơi... cậu đừng để cho họ giết tôi... tôi là con chuột của cậu... tôi là một con vật cưng hiền lành... 
Black nói bằng giọng mỉa mai: 
-- Nếu mày làm một con chuột tử tế hơn làm một con người thì cũng không có gì đáng để khoe khoang, Peter à. 
Ron đang tái nhợt thêm vì đau đớn, cố lên cái chân gãy ra khỏi tầm tay của Pettigrew. Hắn bèn xoay mình trên đầu gối lê lết về phía Hermione và níu lấy váy cô bé: 
-- Cô gái nhân hậu ơi... cô gái thông minh ơi... cô... cô... đừng để họ... cô cứu tôi với... 
Hermione kéo vạt áo của mình ra khỏi bàn tay bíu chặt của Pettigrew, lùi lại đến sát tường, trông hoảng kinh cả hồn vía. 
Pettigrew vẫn quỳ dưới đất, run rẩy một cách không thể ngăn được. Hắn từ từ quay đầu về phía Harry: 
-- Harry... Harry... cháu giống cha cháu lắm.... cháu rất giống anh ấy... 
Black gầm lên: 
-- MÀY CÒN DÁM VAN XIN HARRY SAO? LÀM SAO MÀY DÁM NHÌN MẶT CHÁU NÓ SAO? LÀM SAO MÀY DÁM NÓI VỀ JAMES TRƯỚC MẶT CHÁU NÓ HẢ? 
Pettigrew quỳ lết về phía Harry, hai tay hắn vươn ra, thì thào: 
-- Harry... Harry... anh James sẽ không đời nào muốn cho chú chết... anh James sẽ thông cảm, Harry... ảnh sẽ rủ lòng thương hại chú... 
Cả Black lẫn thầy Lupin đều sải bước chân tới trước, nắm lấy vai Pettigrew, quăng hắn trở ngược xuống sàn. Hắn ngồi đó, co giựt trong cơn kinh hoàng, trợn mắt ngó lên Black và thầy Lupin. 
Black cũng rúng động cả người. Ông nói: 
-- Mày đã bán Lily và James cho Voldemort. Mày có chối điều đó không? 
Pettigrew òa khóc. Cảnh ấy trông thật khiếp đảm. Trông Pettigrew như một đứa trẻ con to xác hói đầu đang nằm co rúm khóc trên sàn nhà. 
-- Anh Sirius ơi anh Sirius... em làm sao có thể làm khác được? Chúa tể Hắc ám... anh không biết đâu... hắn có những vũ khí mà anh không tưởng tượng nổi đâu... em bị hắn hăm dọa... Anh Sirius ơi... em đâu có được dũng cảm như anh hay anh Remus hay anh James... Em đâu có muốn chuyện đó xảy ra... chính là Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy đã bức hiếp em... 
Black gầm lên: 
-- NÓI LÁO! MÀY ĐÃ LUỒN THÔNG TIN CHO VOLDEMORT CẢ NĂM TRỜI TRƯỚC KHI LILY VÀ JAMES BỊ GIẾT! MÀY ĐÃ LÀM GIÁN ĐIỆP CHO HẮN TỪ LÂU! 
Pettigrew hổn hển nói: 
-- Hắn... hắn khống chế mọi nơi... Từ chối hắn thì đâu có được cái gì đâu? 
Với một sự giận dữ khủng khiếp trên gương mặt, Black nói: 
-- Chiến đấu với tên phù thủy ác độc nhứt thế gian thì được cái gì hả? Được những mạng người vô tội, Peter à! 
Pettigrew rên rỉ: 
-- Anh không hiểu đâu, anh Sirius! Hắn sẽ giết tôi chết mất! 
Black lại gầm lên: 
-- VẬY THÌ MÀY NÊN CHẾT ĐI! THÀ CHẾT CÒN HƠN PHẢN BỘI BẠN BÈ, NHƯ TỤI TAO SẴN SÀNG LÀM ĐỐI VỚI MÀY ĐÂY! 
Black và thầy Lupin đứng bên nhau, vai kề vai, giơ cao đũa phép. Thầy Lupin lặng lẽ nói: 
-- Lẽ ra mi phải hiểu là nếu Voldemort không giết mi thì chúng ta cũng sẽ làm điều đó. Vĩnh biệt Peter. 
Hermione giơ cả hai tay lên che mặt và quay vào tường. Harry thét: 
-- ĐỪNG! 
Harry chạy tới, tự mình đứng án trước mặt Pettigrew, đối diện với hai cây đũa phép. Nó nói hụt hơi: 
-- Chú đừng giết hắn! Chú đừng giết! 
Cả Black và thầy Lupin đều suýt loạng choạng. Black gầm gừ: 
-- Harry, tên vô lại này là nguyên nhân khiến cho cháu mồ côi. Cái đồ bẩn thỉu hèn mạt này cũng chỉ muốn cho cháu chết phứt, mà không